Disneyland 1972 Love the old s
↓Cuối Trang
Bạn có thích BacNinhNo1.XTgem.Com?
Yahoo FaceBook Zing Me Google+ Twitter
Đánh giá (like - dislike)
+A Tăng cỡ chữ-AMặc định- -AGiảm cỡ chữ
Create a site without programming

Bacninhvip.tk
Lo tay cham nguc con gái
- Trốn cũng không được rồi, đến đâu hay đó thôi - tôi cầm lấy máy.
- A lô, xin hỏi ai đấy ạ? - tôi chả biết phải bắt đầu nói ra sao.
- Xin lỗi anh là ai? đây là máy của người yêu tôi, cô ấy có đấy không? - nghe đến chữ người yêu, lòng tôi chua xót.
- Tôi là bạn trai của cô ấy đây, có việc gì không? - tôi cảm giác tôi nói rất không tự nhiên.
- Bạn là chàng trai học dưới khoá cô ấy phải không? tôi có nghe cô ấy nhắc về bạn.
- thái độ của David đột nhiên thay đổi - trong thời gian tôi đi Mỹ, cảm ơn bạn đã chăm sóc cô ấy! - David nói như thế, làm cho tôi không biết phải nói năng sao nữa
- Tôi biết bạn rất thích cô ấy, nhưng bạn phải hiểu rằng, cô ấy là người yêu của tôi, chúng tôi đã yêu nhau hai năm rồi! Cô ấy có nói với tôi chuyện giữa hai người, OK! tôi sẽ không truy cứu, tôi cũng sẽ không định hỏi quá nhiều đó là lỗi của tôi, tôi không thể ở bên cô ấy hằng ngày, làm cô ấy đau khổ chờ đợi tôi, nhưng tôi tin rằng cô ấy vẫn yêu tôi.
Tôi... câm bặt, hoàn toàn không biết nên thốt lời nào đây bị anh ta nói mà không thể phản bác lại bất kỳ câu nào, đầu óc tôi lại quay về trạng thái của lúc tôi đi Đài Bắc...
- ...Tôi hiểu rồi, nhưng tôi hy vọng cô ấy giữa hai chúng ta sẽ có một sự lựa chọn - tôi nghĩ đến lời cô ấy từng nói...
- Tốt thôi! Chúng ta hẹn nhau đi nói chuyện trực tiếp! - David đáp.
- …Tôi hiểu, nhưng tôi hy vọng để cô ấy giữa hai chúng ta có một sự lựa chọn - tôi nói với David.
Cô ấy đứng cạnh tôi nghe thấy, nếu như không có một sự lựa chọn thì tôi chạy trốn mãi cũng không bao giờ giải quyết nổi vấn đề. Trong lòng tôi đã có một dự cảm.
- Thế thì tối nay 7 giờ hẹn chờ ở cổng ký túc cô ấy - tôi nhìn cô ấy, nói với đầu kia điện thoại.
Tắt máy, tôi đưa di động cho em đồng thời nắm lấy tay em…
- Có phải anh đã muộn rồi không, nếu như khi ở Đài Bắc anh nài xin em ở lại với anh… - Tôi ôm chặt em.
- Đây là lỗi của em, không nói rõ với David, mới ra thế này - cô ấy khóc.
- Em thật tồi tệ - cô ấy nói câu đó, tôi thật đau lòng nên càng dùng sức ghì chặt lấy cô ấy.
- Em cứ nghĩ rằng em có thể chọn được một, giữa hai người… - cô ấy khóc, phủ phục xuống đất.
- Xin lỗi… em xin lỗi… em xin lỗi… - cô ấy liên tục nhắc lại ba chữ ấy.
Và chúng tôi cứ đứng bên nhau như thế, trong phòng khách, cho đến khi trời sập tối… em rất yên tĩnh trong vòng tay tôi, đôi tay tôi ôm vòng lấy em thật chặt thật chặt. Tôi lay nhẹ em, ra hiệu nhắc em đã đến giờ rồi, em lắc đầu kéo gấu áo tôi lại.
Nhìn cô ấy như thế này, tôi thật sự chỉ còn muốn dứt khoát phóng xe mang cô ấy đi trốn, chờ bao giờ David đi rồi mới quay lại. Nhưng như thế sẽ không bao giờ giải quyết được vấn đề...
Tôi đưa mũ bảo hiểm cho em, cài khóa mũ bảo hiểm cho em, ngồi lên xe nổ máy, chạy chầm chậm...
Tôi phải làm như thế nào mới gọi là đúng đây?
Ngày xưa cô ấy chưa chia tay David, cho đến giờ tôi vẫn chỉ là kẻ thứ ba, mà thế thì vì sao cô ấy vẫn cứ đến với tôi?
- Cẩn thận trước mặt! - Cô ấy dùng sức lay đẩy tôi.
Đầu óc ngập ngụa ý nghĩ làm tôi không để ý đến xe cộ trước mặt suýt nữa thì đâm vào một chiếc xe con. Tôi vội dừng xe lại lề đường.
- Sao anh lái xe cứ ngây người ra như thế? - cô ấy run rẩy.
- Xin lỗi, anh đang nghĩ chuyện khác, không để ý lắm... - tôi giữ tay cô.
- Không sao rồi, chắc em vừa sợ lắm! - tôi thử an ủi.
- Không sao - cô ấy ôm tôi càng chặt.
Đã đến cổng ký túc, chiếc Fiat màu trắng bạc... dưới ánh đèn đường nhìn có vẻ rất thách thức, trong xe ló ra cái áo sơ mi của con trai, là một người con trai tuổi có lẽ hơn tôi, ngoại hình có vẻ trưởng thành hơn tôi...
Không hiểu vì sao bỗng dưng trong lòng tôi có cảm giác muốn lùi lại, rút lui, cô ấy và tôi nắm tay nhau đi đến trước mặt David.
- Xin chào, lần trước ở Đài Bắc đã gặp bạn một lần rồi - David nhìn tôi.
- Em không sao chứ? Tối qua em không nghe điện thoại làm anh rất lo lắng! - lại quay đầu sang cô ấy nói một cách dịu dàng.
David nhắc đến chuyện điện thoại tối qua, khiến tôi hơi ngại vì chính tôi đã không cho cô ấy nghe điện... nhưng chỉ dám cúi đầu mãi, không dám nhìn trực diện vào David.
- Em không sao cả, xin lỗi đã làm anh lo lắng - tôi cảm thấy cô ấy đang run trong tay tôi.
- Người không việc gì là tốt rồi - David đi đến trước mặt chúng tôi xoa đầu cô ấy. Nhìn cử chỉ của David...
- Tôi không cho phép anh chạm vào cô ấy! - tôi gạt phắt tay David ra.
David bật lùi lại một bước, cô ấy kéo cả hai tay tôi
- Anh đừng làm thế... - cô ấy giữ chặt tay tôi.
- Quay về với anh đi, kỳ nghỉ đông này chúng mình đã nói rõ với nhau về chuyện này rồi cơ mà - David trầm ngâm nói với cô ấy.
- Anh không bao giờ căn vặn về chuyện trước đây giữa em với cậu ta, chúng ta bắt đầu lại từ đầu - David như không nhìn tôi, chỉ nói với cô ấy.
Không ngờ bị David nói ra trước trong lòng tôi bắt đầu nổi giận.
- Chính là anh muốn cô ấy bỏ anh, giờ anh lại như thế này, anh rốt cuộc thích gì nào chuyện của chúng tôi chúng tôi sẽ tự...
Tôi cảm thấy tôi rất giống trẻ con đang gây sự nói mà không có đầu có đuôi, cũng không lý lẽ... trước mặt David, tôi hoàn toàn mất tự tin, tư duy ngôn ngữ loạn xạ...
- Anh đừng nói nữa - cô ấy nói với tôi.
ó của cô ấy đập cho tỉnh lại, ngay cả tôi cũng biết câu nói của tôi vừa rồi chỉ là gây sự vô cớ.
- Đúng thế, đúng là tôi đã nói rằng muốn cô ấy chia tay tôi, vì tôi không đành lòng để cô ấy khổ sở chờ đợi tôi. Tôi biết hồi đó tôi không thể mang lại cho cô ấy hạnh phúc, nhưng cô ấy đã tình nguyện chờ tôi, làm cho tôi hiểu rằng người con gái này nếu như tôi để lỡ mất cô ấy, thì tôi sẽ tự trách mình tự ân hận mãi mãi - David nói với hai chúng tôi.
Những câu nói này của David làm tôi hiểu ra rằng, hoá ra anh ta yêu em hơn tôi yêu em... và tôi buông bàn tay nhỏ đã từng quá đỗi quen thuộc trong tay tôi ra...
Từ trong tâm can tôi thật sự cảm thấy người con trai trước mặt tôi thật sự trưởng thành hơn tôi, còn tôi, dù là giá trị quan hay quan điểm về tình yêu, đều thể hiện ra quá non nớt.
"Nếu tôi để vuột mất em, tôi sẽ không thể tự tha thứ cho bản thân tôi". Câu nói này của David cứ quay trở lại trong tâm trí tôi, tôi đã từng thử quên đi cô gái ấy, để cho cô ấy chờ đợi tôi và phải chăng tâm trạng đó của tôi cũng giống như là David khi ở Mỹ?
- Anh thật lòng yêu cô ấy à? - tôi nói, giọng tôi nói run rẩy.
David không trả lời tôi, anh ta chỉ nhìn cô ấy, cô ấy cúi đầu, không nói năng gì vào giây phút này...
David đi tới, rất tự nhiên cầm lấy tay cô ấy.
- Đúng! - anh ta rất thẳng thắn đàng hoàng và mạnh mẽ trả lời tôi.
Cô ấy không hề rụt khỏi tay David, tôi thấy bây giờ tôi như một con chó lột nước bại trận, cảm giác không còn chỗ cho tôi... chỉ muốn chạy trốn tất cả.
Tôi nhớ lại khi tôi còn ở Đài Bắc, chỉ vì khi đó tôi đã do dự, nên giờ tôi đành mất em.
Tôi nhớ lại trên bãi cát, vì tôi mạnh mẽ và quyết tâm, tôi đã lại có được cô ấy.
Nếu bây giờ tôi lùi một bước tôi sẽ lại mất đi cô ấy một lần thứ hai...
- Em hãy lựa chọn đi - tôi đưa bàn tay tôi cho em.
Tôi cứ ngỡ em cũng sẽ chìa tay ra cho tôi...
- Thôi đừng khóc, cho dù em chọn ai, anh cũng sẽ tôn trọng quyết định của em - David ôm chặt lấy cô ấy.
Cô ấy càng khóc thảm thiết hơn, tôi cũng rất đau đớn, vì cô ấy vẫn đang ở trong vòng tay David mà không phải là đang khóc trong lòng tôi... nhưng thế cũng chưa có nghĩa là cô ấy đã lựa chọn ai tôi nhìn David, anh ta đang vỗ về an ủi cô ấy thế mà tôi chỉ có thể đứng ở bên cạnh, như một thằng ngớ ngẩn chả thể làm gì cho cô ấy
- Xin lỗi... em không xứng đáng để cho hai người làm như thế này... - cô ấy khóc.
Tôi định nói gì đó, mà tôi không nói ra lời được muốn bước tới một bước, nắm lấy tay em, nhưng em đang trong tay người khác.
- Ngốc nghếch ơi, anh đã bảo anh sẽ không để ý, chúng mình quay lại từ ngày mới quen nhau lần đầu tiên, tất cả bắt đầu lại lần này anh sẽ không đi đâu cả, anh sẽ ở lại Đài Loan để bên em - David vuốt ve mái tóc cô ấy.
- Em xin lỗi! - cô ấy nhè nhẹ gạt tay David ra rồi đi tới phía tôi.
David ngỡ ngàng, bàng hoàng, lập tức có một sợi hy vọng vui mừng nhóm lên trong tim tôi.
David nhìn theo cô ấy đi về phía tôi...
Tôi chìa tay ra cho cô.
- Xin lỗi - cô ấy gạt tay tôi ra.
Giờ đến lượt tôi bàng hoàng.
- Vì sao? - tôi nhìn em.
Trang tiếp:Phần kết.

Counter : 1|1|124
SEO : Bạn đến từ: